Lúc này, bên trong Thiên Môn, nội tâm Diệp Thu càng lúc càng trở nên nóng nảy, lòng như lửa đốt.
Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cuộc khổ chiến bên ngoài, thế nhưng... đối với trận hạo kiếp này, hắn lại không cách nào nhúng tay, chẳng thể làm được gì.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn từng bóng dáng quen thuộc chết thảm ngay trước mặt mình, tâm can giày vò khôn xiết.
"Kém một chút, chỉ kém một chút nữa thôi, tại sao lúc nào cũng thiếu một chút như vậy?"




